(Nghesiviet.vn) – Đằng sau những đại nhạc hội hàng chục nghìn khán giả, thứ còn lại không chỉ là ánh sáng hay âm nhạc, mà là cách cảm xúc được dẫn dắt xuyên suốt chương trình.
Với Quỳnh Lê (Lê Xuân Quỳnh, sinh năm 1988), đạo diễn đứng sau nhiều chương trình nhạc hội hoành tráng như Tiger Crystal Rave, World Tea Fest, Heineken Countdown… hay các festival âm nhạc quy mô lớn, sân khấu không bắt đầu từ phần nhìn. Điều anh quan tâm trước tiên là cách một chương trình được tổ chức thành một dòng chảy – nơi cảm xúc không xuất hiện ngẫu nhiên, mà được dẫn dắt một cách có chủ đích.

Sau hơn 18 năm làm nghề, đi lên từ những vị trí nhỏ nhất của ngành sự kiện, Quỳnh Lê không nói nhiều về quy mô hay độ hoành tráng của sự kiện do anh dẫn dắt. Thứ vị đạo diễn trẻ tài năng này nhắc đến nhiều hơn là cấu trúc, là nhịp, và là cách một chương trình “chạy” từ đầu đến cuối như thế nào.
Với anh, sân khấu không phải là nơi để phô diễn, mà là nơi mọi thứ phải được đặt đúng vị trí của nó.
– Cơ duyên nào đã đưa anh đến với con đường đạo diễn sân khấu sự kiện?
Tôi không đến với nghề vì một lựa chọn rõ ràng ngay từ đầu. Thực ra, tôi đến với nó theo cách rất bình thường – làm để sống, rồi ở lại vì nhận ra mình hợp với nó.
Những ngày đầu, tôi làm những công việc nhỏ nhất trong một sự kiện. Không có gì gọi là sáng tạo ở đó cả, tôi chỉ làm cho đúng, làm cho kịp tiến độ.

Nhưng chính ở những vị trí đó, mình lại có cơ hội quan sát rất kỹ cách một chương trình được vận hành. Từ việc dàn dựng sân khấu, đến cách các bộ phận phối hợp với nhau trước và trong chương trình – tất cả đều là những thứ mà nếu không đi qua, mình sẽ không thể hiểu.
Có một lúc, tôi nhận ra mình bắt đầu quan tâm đến những thứ vượt ra ngoài công việc được giao. Tôi không còn chỉ làm cho xong, mà bắt đầu để ý xem tại sao có những khoảnh khắc khán giả phản ứng rất mạnh, còn có những đoạn thì trôi qua rất nhanh.
– Việc đi qua nhiều vị trí trong một sự kiện đã ảnh hưởng đến cách anh làm đạo diễn như thế nào?
Nó khiến tôi không nhìn sân khấu như một bức tranh hoàn chỉnh ngay từ đầu, mà như một hệ thống phải được lắp ghép từng phần.
Khi mình từng đứng ở nhiều vị trí khác nhau, mình hiểu mỗi bộ phận đang chịu áp lực gì, đang bị giới hạn ở đâu. Điều đó ảnh hưởng rất nhiều đến cách mình đưa ra quyết định.

Một ý tưởng có thể rất hấp dẫn, nhưng nếu không khả thi về mặt vận hành thì cũng vô dụng. Ngược lại, chi tiết nhỏ đúng cách có thể thao ra hiệu quả lớn.
Việc hiểu toàn bộ hệ thống giúp mình biết lúc nào nên đẩy, lúc nào nên dừng, và lúc nào nên bỏ đi một số thứ mà bản thân mình rất thích.
– Có thời điểm nào anh từng hoài nghi về con đường mình đang đi?
Có, và thực ra là nhiều hơn một lần.
Có những giai đoạn mình rất bận, liên tục chạy dự án, nhưng mình không chắc đang tiến lên hay chỉ lặp lại những gì quen thuộc.
Khi mọi thứ diễn ra quá trơn tru, đôi khi đó lại là lúc mình cảm thấy không ổn. Vì mình bắt đầu tự hỏi liệu mình có đang làm điều gì mới hay không, hay chỉ đang làm tốt những thứ mình đã quen.

Những lúc như vậy, tôi không cố tìm một câu trả lời lớn. Tôi quay lại với một câu hỏi rất đơn giản: mình đang làm vì điều gì. Khi mình trả lời được câu hỏi đó một cách rõ ràng, mình sẽ biết mình có còn muốn tiếp tục hay không. Và với tôi, câu trả lời vẫn luôn là còn.
– Khi nào anh nhận ra mình thực sự là một đạo diễn, chứ không chỉ là người làm chương trình?
Thực ra không có một khoảnh khắc cụ thể nào. Nó không phải là kiểu một ngày mình thức dậy và nhận ra “à, mình là đạo diễn rồi”.
Nó đến từ việc mình dần dần được giao những trách nhiệm lớn hơn. Khi mình phải chịu trách nhiệm cho toàn bộ một chương trình, không chỉ là một phần nhỏ, cách mình nhìn mọi thứ cũng thay đổi.

– Anh thường nói về “cấu trúc” của một chương trình. Điều đó cụ thể là gì?
Tôi không tin vào sân khấu chỉ để “trình diễn”.
Với tôi, cảm xúc trên sân khấu không phải là ngẫu nhiên, nó là một phần của sự chủ đích đặt để nội dung trong chương trình.
Từng đoạn nhạc, từng ánh đèn, từng hình ảnh, từng chuyển cảnh đều là một phần của cấu trúc đó. Nếu không có cấu trúc, mọi thứ dù đẹp đến đâu cũng chỉ là rời rạc.
– Làm việc với các chương trình thương hiệu, đâu là thách thức lớn nhất?
Thách thức lớn nhất là phải làm cho những thông điệp vốn dĩ rất “thẳng” trở nên dễ cảm hơn.
Doanh nghiệp thường có rất nhiều điều muốn nói, nhưng sân khấu không phải là nơi để truyền đạt tất cả mọi thứ. Làm show thương hiệu là chọn cái cần nói, không phải nói tất cả.
Nếu mình cố đưa quá nhiều thông tin vào, chương trình sẽ trở nên nặng và khó theo dõi.
Việc của đạo diễn là phải chọn lọc. Không phải là bỏ bớt cho nhẹ, mà là tìm ra một điểm chính đủ mạnh, để từ đó xây dựng toàn bộ chương trình xung quanh nó.
– Nghệ thuật và mục tiêu truyền thông có bao giờ mâu thuẫn với nhau không
Tôi nghĩ là không, nếu mình hiểu đúng. Nghệ thuật không phải là thứ tách rời khỏi mục tiêu.
– Có một khoảnh khắc cụ thể nào trong quá trình làm nghề khiến anh nhớ nhất?
Không phải là những sân khấu lớn nhất, mà là những khoảnh khắc rất nhỏ. Có thể là một khoảng lặng bất ngờ, khi hàng nghìn người cùng im lặng.
– Những áp lực lớn nhất phía sau cánh gà, nơi khán giả không nhìn thấy, thường nằm ở đâu?
Áp lực nằm ở việc mọi thứ phải diễn ra đúng thời điểm. Chỉ cần lệch một nhịp, cả chương trình sẽ bị ảnh hưởng.
Một chương trình lớn có rất nhiều bộ phận, rất nhiều chi tiết, và tất cả đều phải vận hành cùng lúc.
“Sân khấu không phải để đẹp. Sân khấu là để đúng. Một chương trình sai nhịp, đẹp cũng không có ý nghĩa.”
– Anh xây dựng và duy trì tinh thần sáng tạo của ekip như thế nào để đảm bảo mỗi chương trình đều giữ được năng lượng mới?
Tôi không nghĩ mình có thể “giữ lửa” cho ai đó. Điều tôi có thể làm là tạo ra một môi trường mà ở đó mọi người hiểu mình đang làm gì. Khi một người thấy công việc của mình có ý nghĩa, họ sẽ tự có động lực.


